1.
Hai bố con bất đồng bởi bố mẹ muốn giữ còn con thì muốn...ra khỏi vòng níu giữ. Cuối cùng cả hai đều im lặng. Rồi bố nói nhẹ như chỉ để một mình bố nghe. Bố và mẹ, chỉ có các con, nhà mình, có phải đông người đâu. Với bố mẹ, các con vẫn mãi như đứa trẻ lẫm trẫm ngày nào, dù các con có lớn. Bố muốn con ở gần, để bố có cảm giác gọi là con nghe thấy, ngồi lên xe, đi một chút là gặp được con. Con cứ đơn thương độc mã thì chẳng làm được cái gì đâu, mà vất vả lắm. Ngày xưa bố mẹ còn khổ hơn các con bây giờ nhiều, quần áo còn chẳng đủ mặc, mà rồi cũng được như bây giờ. Giàu có thì không nhưng nghèo thì càng không, đủ nuôi các con nên người và bố biết các con đều là những người tử tế. Đời cũng chẳng nhiều người tử tế đâu, nhưng cuộc đời nó thế. Bố và mẹ tới với nhau sau khi trải qua 7 năm quen biết, mấy năm là bạn thân thiết, cuộc sống gia đình không phải chỉ có cảm xúc, nó còn có trách nhiệm và nhiều điều khác nữa. Bố không đồng ý với con nếu con muốn đi nhưng bố hiểu bố cũng chẳng ngăn được con nếu con thực sự quyết đi. Tại sao con phải làm thế chỉ vì... trong khi ở đây con có ít nhất là cả nhà mình?
...
Bố gọi điện. Con gái phản xạ theo thói quen hỏi: "có việc gì thế bố?"
Bố: Chẳng có việc gì cả. Chỉ là bố nhớ con thôi.
Con: ...muốn khóc...
Bố: con ah, theo bố thì..., tại vì..., nhưng đó chỉ là ý bố thôi, còn tùy con. Hiểu ý bố chứ?
Con: ...V..v..v..â..â..âng[nhão nhoẹt]....
Bố: sao thế? Con đang khóc đấy ah?...
Con: ...hị hị, ko sao ạ.
Bố: bố đã bảo rồi, sau này con khắc hiểu. Hiểu ý bố không?
Con: Vầng, con hiểu, con mà, hị
Bố: Hà hà, uh, thế nhá, về rồi nói tiếp nhá, bố chuẩn bị gà chạy rồi đấy!
....Cảm ơn cả nhà, những điều nhỏ này khiến con không bao giờ sa vào những thứ phù phiếm. Nó khiến con ngẩng đầu tự tin và tự hào vì những gì mà con có, những điều mà bố mẹ tạo nên, nuôi dưỡng, uốn nắn. Và, dù con có thích cái gì bằng zời đi nữa thì trong con, luôn có ý nghĩ: bố mẹ sẽ thế nào nếu mình... Tuy xa, nhưng bố mẹ luôn gần gũi, ở trong con, trong trái tim này, bố mẹ ạ. Con chỉ muốn nói, con yêu cả nhà, trước mặt bố con chẳng bao giờ nói được nhưng con tin bố luôn hiểu tình cảm của con, cũng như con luôn cảm nhận được tình cảm của bố mẹ.
2.
Anh: Anh nghe cái kiểu ăn nói của cô mà anh sợ rồi đấy!
Em: hề hề, thía mà đã sợ, kém thía!
Anh: Cô nghiêm túc đê, thế cô muốn anh nói nghiêm túc ko?
Em: Có! Có!
Anh: [lườm phát] Uh, thứ nhất... thứ hai... thứ n
Em: Uhm uhm, thế hử anh, trời, em gà nhỉ
Anh: Chứ sao! Anh cô phải hơn cô chứ.
Em: Sao em muốn bỏ hết lên núi ở quá, một mình một quả núi càng tốt.
Anh: Điên ah? Mọi thứ đều ổn, sao phải lên núi? Chiện j?
Em: Chẳng gì! Chán đồng bằng thèm núi non thôi.
Anh: Đạp cho phát! Dở ah?
Em: Uh, đúng, dở nhỉ? hề hề
Anh: Qua chỗ anh chị đê.
Em: Qua đó ăn dầm ở dề, nuôi béo cô anh chị chịu được ko?
Anh: Được, trông cô dạo này gầy quá, tóc tai xơ xác lắm. Qua anh chị đảm bảo lên sắc. hahaha
Em: Tệ thế cơ ah? Làm gì đến nỗi? Tại lần trc anh gặp em khi trời lạnh, áo đơn áo kép thì thế thôi chứ thực ra có béo đc đâu.
Anh: Không, anh nhìn cái mặt cô đấy chứ. Kệ cha sự đời, qua anh chị vỗ béo cho.
Em: hờ hờ, vâng, để gom việc đóng hòm rồi em qua nhá, qua lâu cấm đuổi nhá.
Anh: ờ, dzồiiiiiiii. Thế nhé, anh đi đây, chị gọi roài. Qua nhé :)
Tự nhiên thấy ân hận. Vì từng có lần cho thẳng số của anh vào...black list chỉ vì cảm thấy ghét cái kiểu hay trêu đùa vô ý của anh. Mình vô vàn lần gắt gỏng với anh, nói năng với anh rất xấc láo, nhưng tệ nhất thì anh cũng chỉ lườm mấy giây, không thèm nói với mình vài chục phút. Giận đỉnh điểm thì lúc lên xe, anh chẳng thèm nhìn mình nhưng cũng gửi lời bay theo gió, rằng "Có gì thì gọi cho anh. Lúc nào rảnh thì qua anh nhà anh chị chơi. Lương bao nhiêu mà ham hố tới mức quên cả anh em?". Đi đâu mà có anh cũng yên tâm và rất nhàn, bởi với anh, đàn ông là phải xông pha, phụ nữ là được nâng niu.
- Túi ah? Sao nhiều thế này? Đưa đây!
- Không, cái này e tự cầm được.
- ĐƯA ĐÂY!
- Anh buồn cười nhỉ, anh cứ xách bấy nhiêu đi, em có phải không có tay đâu?
- Có tay cũng đưa đây. [tiến tới, quyết lấy bằng được cái túi. Rồi lại cư xử như chưa từng có vụ giằng co về cái túi]
Anh nam tính phết, không phải ở việc xách túi, mà là...cách anh đấu tranh để...xách bằng được cái túi. Hờ, sao trước đây mềnh ngu và tệ với anh thế nhẩy? Lại còn rủa anh ế vợ nữa chớ. Hờ hờ, ngu thiệt, ngu quá, đại ngu! =))
Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011
Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2011
Hối lỗi quá
Ngày nào cũng cám
Giá cám, giá lợn, giá gà, dịch lợn, dịch gà, giá đối thủ,...
Chuyện trò với các bác nông dân, động viên, trấn an, tính toán cho họ
Người nông dân lấp lánh vui trong mắt
Tình cảm nơi thôn quê thật ấm áp
Tội nghiệp anh yêu, toàn phải nghe chuyện cám lợn cám gà của em
Làm sao mà không hối hận khi anh biết nghĩ cho em như thế
Vậy mà em....
Em không phải hám tiền, em thích thử thách và thích kiếm tiền
Kiếm để rồi cho đi cũng được[trước đây thì là thế]
Kiếm để sau này mua sữa cho các baby[bây giờ lại thế]
Nhưng thôi, dù gì thì cũng không thể bao biện nổi
Vì em không thể ở đó đúng lúc anh cần em
Happy birthday, honney!
Giá cám, giá lợn, giá gà, dịch lợn, dịch gà, giá đối thủ,...
Chuyện trò với các bác nông dân, động viên, trấn an, tính toán cho họ
Người nông dân lấp lánh vui trong mắt
Tình cảm nơi thôn quê thật ấm áp
Tội nghiệp anh yêu, toàn phải nghe chuyện cám lợn cám gà của em
Làm sao mà không hối hận khi anh biết nghĩ cho em như thế
Vậy mà em....
Em không phải hám tiền, em thích thử thách và thích kiếm tiền
Kiếm để rồi cho đi cũng được[trước đây thì là thế]
Kiếm để sau này mua sữa cho các baby[bây giờ lại thế]
Nhưng thôi, dù gì thì cũng không thể bao biện nổi
Vì em không thể ở đó đúng lúc anh cần em
Happy birthday, honney!
Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011
Nhõng Nhẽo
scence 1:
- ANHHHH. Có nhớ em hok?
- Coooó
- Nhớ nhiều hok?
- Nhiềuuuu
- Nhiều bằng nàooooo?
- Bằng...trời
- Zời ạ, sao ít thế, có nhớ mà cũng keo. Chán!
- Thế em muốn thế nào nữa?
- Anh phải nhớ em bằng vũ trụ chứ!
- Ừh
- Ừ gì?
- ừh thì anh nhớ em bằng cả vũ trụ, được chưa?
- Chưa, ngày ngày vũ trụ phải nở ra cơ
- Ối trời ơi là trời, tôi đang tỉnh hay mơ thế này, ngày nào cũng nở thì vỡ đoàng ra ah?
- kệ
- Anh, nhớ em nhiều bằng nàoooo? [mớm cung =))]
- Ngủ đi, nhớ ít bây giờ, nhiễu quá, ngày càng nhiễu.
- Chẳng ngủ đấy!
- Liệu hồn, anh cho mấy roi đấy.
Tức, cúp máy, ngủ, ếch thèm nói. Nhất định không nói một tháng.
- ANHHHH. Có nhớ em hok?
- Coooó
- Nhớ nhiều hok?
- Nhiềuuuu
- Nhiều bằng nàooooo?
- Bằng...trời
- Zời ạ, sao ít thế, có nhớ mà cũng keo. Chán!
- Thế em muốn thế nào nữa?
- Anh phải nhớ em bằng vũ trụ chứ!
- Ừh
- Ừ gì?
- ừh thì anh nhớ em bằng cả vũ trụ, được chưa?
- Chưa, ngày ngày vũ trụ phải nở ra cơ
- Ối trời ơi là trời, tôi đang tỉnh hay mơ thế này, ngày nào cũng nở thì vỡ đoàng ra ah?
- kệ
- Anh, nhớ em nhiều bằng nàoooo? [mớm cung =))]
- Ngủ đi, nhớ ít bây giờ, nhiễu quá, ngày càng nhiễu.
- Chẳng ngủ đấy!
- Liệu hồn, anh cho mấy roi đấy.
Tức, cúp máy, ngủ, ếch thèm nói. Nhất định không nói một tháng.
Thứ Sáu, 29 tháng 4, 2011
Đối thoại với...NhátGái
- Chinh phục phụ nữ: 1-tài năng, 2- mồm mép tép nhảy, 3-đẹp trai nhà giàu,… right? anymore?
- Chẳng lẽ phụ nữ nên mê gã bất tài, cả ngày im như thóc, xấu trai và không tiền? Nhưng để em nói thêm nhé. Đàn ông ấy, giàu ở kiến thức, ý trí, bản lĩnh. Em nghĩ chẳng anh đàn ông nào có mấy thứ đó mà lại không làm ra tiền. Con gái ấy, trừ đứa nông cạn, hám tiền thái quá mới đo ví đàn ông để đong đưa, còn lại, phụ nữ ấy, họ cần người đàn ông yêu thương mình. Yêu là một chuyện, biết cách thể hiện tình yêu lại là chuyện khác. Anh yêu cô X si mê, chân thành nhưng anh cứ như hến thì cổ có biết anh yểu cổ thật lòng hay không?
- Khổ lắm, nhưng lúc bị mê muội ấy, chẳng biết được ai thương mình thật, ai là người có ý chí. Lúc ấy chỉ có cái tai của các cô hoạt động thôi, lục phủ ngũ tạng bị tê liệt hết thì phải.
- Hơ, phụ nữ không kêu ca cái mắt đàn ông, sao anh lại có quyền lên án cái tai phụ nữ nhỉ? Nếu tai phụ nữ mà không hoạt động thì sao đàn ông kưa được phụ nữ? Còn lâu! Đó là luật chơi của tạo hóa, anh phải chấp nhận thôi. Chân thành là rất tốt, nhưng anh đừng đề cao sự chân chất tới mức duy nhất như thế. Có những anh vừa tốt, vừa khéo chứ không phải cứ khéo là giả đâu ạ.
- Thực ra con gái thường tinh tế, thằng nào thích mình là biết ngay.
- Không, anh lại đề cao sự tinh tế của phụ nữ quá rồi. Rất khó biết đấy anh ạ. Biết được thì đã không khổ. Anh không thấy bao phụ nữ kêu ca, đau khổ vì…cứ tưởng mình được yêu ah? Với lại, cái sự "biết" của phụ nữ ở đây cũng chưa có gì xác minh cả, right? Là con gái, em nói thật anh nghe, ối cô tưởng bở đấy. Đồng ý là con gái có thể có cảm nhận rằng anh A thích mình, nhưng nếu A không confirm thì rồi cũng mãi chỉ là hư hư thực thực mà thôi.
- Chẳng qua là con gái thường muốn con trai lúc yêu phải thể hiện một cách mạnh mẽ, quyết liệt thì mới chết, không thì thôi…bà đây đổ thằng khác.
- Hơ, thế quyết liệt với mạnh mẽ không phải là tố chất nổi trội tạo hóa ngầm định cho đàn ông sao? Hay đổi vậy, chàng dệt vài thêu thùa cho nàng mạnh mẽ quyết liệt, anh muốn thế không? Em có thằng bạn, nó cứ ẻo ẻo sao đó, đi qua đám con gái cứ tủm tà tủm tỉm, ấy thế mà sát gái hơn cả mấy thằng chém gió nhá. Đấy, mấy chú mạnh mẽ quyết liệt cứ trố mắt mà nhìn. Hahaha
- Khiếp nhỉ? Nhưng mà những thằng…hơi nhát tý mới tốt thật. Thằng đó mới quý, vì nó thật lòng.
- Yêu là một chuyện, biết cách thể hiện tình yêu hay không là cả vấn đề. Hàng tốt mà bao bì không hấp dẫn có đáng tự hào không anh? Hay người con gái anh thích có khả năng đặc biệt trong việc nhận định ra anh chàng chân thành?
- Em ví von khiếp quá.
- Em thấy ái ngại cho cái mà người ta cứ tự hào thái quá tới mức phủ định sạch trơn tất cả trừ sự chân chất. Anh có tốt mấy mà không làm họ chú ý thì sao họ để ý tìm hiểu anh được? Chẳng lẽ các lợi thế của anh được phô diễn trong vài giây?Nói thật với anh…
- Uh, em nói đi
- …anh nào mà nói với em là: “anh là trai ngoan, trai tốt, chung thủy, hướng về gia đình nhưng anh tán gái quá kém nên vẫn ế” thì em không đề cao lắm đâu. Hàng tốt, đẹp mà không PR tốt thì sao anh? Có đáng tự hào không? Sorry, em thấy cái sự tự hào đó không hợp thời đâu. Con người, nhất là đàn ông, nên biết mình yêu ai và làm sao có được người phụ nữ đó làm bạn đời.
- Uhm…
- Chẳng lẽ phụ nữ nên mê gã bất tài, cả ngày im như thóc, xấu trai và không tiền? Nhưng để em nói thêm nhé. Đàn ông ấy, giàu ở kiến thức, ý trí, bản lĩnh. Em nghĩ chẳng anh đàn ông nào có mấy thứ đó mà lại không làm ra tiền. Con gái ấy, trừ đứa nông cạn, hám tiền thái quá mới đo ví đàn ông để đong đưa, còn lại, phụ nữ ấy, họ cần người đàn ông yêu thương mình. Yêu là một chuyện, biết cách thể hiện tình yêu lại là chuyện khác. Anh yêu cô X si mê, chân thành nhưng anh cứ như hến thì cổ có biết anh yểu cổ thật lòng hay không?
- Khổ lắm, nhưng lúc bị mê muội ấy, chẳng biết được ai thương mình thật, ai là người có ý chí. Lúc ấy chỉ có cái tai của các cô hoạt động thôi, lục phủ ngũ tạng bị tê liệt hết thì phải.
- Hơ, phụ nữ không kêu ca cái mắt đàn ông, sao anh lại có quyền lên án cái tai phụ nữ nhỉ? Nếu tai phụ nữ mà không hoạt động thì sao đàn ông kưa được phụ nữ? Còn lâu! Đó là luật chơi của tạo hóa, anh phải chấp nhận thôi. Chân thành là rất tốt, nhưng anh đừng đề cao sự chân chất tới mức duy nhất như thế. Có những anh vừa tốt, vừa khéo chứ không phải cứ khéo là giả đâu ạ.
- Thực ra con gái thường tinh tế, thằng nào thích mình là biết ngay.
- Không, anh lại đề cao sự tinh tế của phụ nữ quá rồi. Rất khó biết đấy anh ạ. Biết được thì đã không khổ. Anh không thấy bao phụ nữ kêu ca, đau khổ vì…cứ tưởng mình được yêu ah? Với lại, cái sự "biết" của phụ nữ ở đây cũng chưa có gì xác minh cả, right? Là con gái, em nói thật anh nghe, ối cô tưởng bở đấy. Đồng ý là con gái có thể có cảm nhận rằng anh A thích mình, nhưng nếu A không confirm thì rồi cũng mãi chỉ là hư hư thực thực mà thôi.
- Chẳng qua là con gái thường muốn con trai lúc yêu phải thể hiện một cách mạnh mẽ, quyết liệt thì mới chết, không thì thôi…bà đây đổ thằng khác.
- Hơ, thế quyết liệt với mạnh mẽ không phải là tố chất nổi trội tạo hóa ngầm định cho đàn ông sao? Hay đổi vậy, chàng dệt vài thêu thùa cho nàng mạnh mẽ quyết liệt, anh muốn thế không? Em có thằng bạn, nó cứ ẻo ẻo sao đó, đi qua đám con gái cứ tủm tà tủm tỉm, ấy thế mà sát gái hơn cả mấy thằng chém gió nhá. Đấy, mấy chú mạnh mẽ quyết liệt cứ trố mắt mà nhìn. Hahaha
- Khiếp nhỉ? Nhưng mà những thằng…hơi nhát tý mới tốt thật. Thằng đó mới quý, vì nó thật lòng.
- Yêu là một chuyện, biết cách thể hiện tình yêu hay không là cả vấn đề. Hàng tốt mà bao bì không hấp dẫn có đáng tự hào không anh? Hay người con gái anh thích có khả năng đặc biệt trong việc nhận định ra anh chàng chân thành?
- Em ví von khiếp quá.
- Em thấy ái ngại cho cái mà người ta cứ tự hào thái quá tới mức phủ định sạch trơn tất cả trừ sự chân chất. Anh có tốt mấy mà không làm họ chú ý thì sao họ để ý tìm hiểu anh được? Chẳng lẽ các lợi thế của anh được phô diễn trong vài giây?Nói thật với anh…
- Uh, em nói đi
- …anh nào mà nói với em là: “anh là trai ngoan, trai tốt, chung thủy, hướng về gia đình nhưng anh tán gái quá kém nên vẫn ế” thì em không đề cao lắm đâu. Hàng tốt, đẹp mà không PR tốt thì sao anh? Có đáng tự hào không? Sorry, em thấy cái sự tự hào đó không hợp thời đâu. Con người, nhất là đàn ông, nên biết mình yêu ai và làm sao có được người phụ nữ đó làm bạn đời.
- Uhm…
Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2011
Nhố nhăng :)
Hôm qua có người bạn bảo mình ích kỷ, lạnh, không tình cảm. Mình nhảy bổ vào tranh luận xem ích kỷ thế nào, khi nào,...?
Kết thúc, mình kết luận tưng tửng và xanh rờn rằng mình chẳng ích kỷ với lạnh lùng gì hết. Mình chỉ có nguyên tắc riêng và khác người ở cách thể hiện.
Hình như bạn xịu mặt vì bạn vẫn khăng khăng giữ ý kiến nhưng lại chẳng nói lại được mình. Mình đành nghĩ ra vài cái linh tinh bông đùa cho đỡ căng thẳng.
Chả nhớ nói gì nữa, chỉ nhớ đại khái là sau khi tuôn ra câu "hai ổng tính yêu nhau chắc? hehehe". Thế là bạn trợn mắt bảo mình: "Nhố nhăng!".
Mình lại thấy chẳng có gì nhố nhăng và lại đi chứng minh rằng mình không hề định kiến với GAY. Và, GAY cũng có quyền được là chính mình, được mưu cầu hạnh phúc. Đấy, đầu óc mình nó có tư tưởng thoáng thế đấy. Điều này càng chứng minh rằng mình không ích kỷ, lạnh lùng và không tình cảm.
Bạn lại khoanh tay trợn mắt: "Nhố nhăng! Nhìn lại mình coi? Lo cho mình đi đã. Vĩ đại ghê ha."
Mình bảo mình thấy rất hài lòng với hiện tại. Không có gì phải phàn nàn. Mọi thứ trong tầm kiểm soát. Đầu óc chẳng nghĩ gì nhiều, không rối rem. Thế cũng là một kiểu hạnh phúc.
Bạn có vẻ đếch thèm nói, nhưng trước khi chấm dứt lại quẳng cho mình câu kết: “Nhố nhăng!”
Con bạn mình xông vào cèm rèm:
- Cái kiểu nói năng của mày là khiến người khác mất hứng lắm cơ đấy.
- Ơ hơ, sứ mệnh của tao là tạo hứng sao mầy?
- Potay! Mày làm ơn giả nai dùm tao. Sao mày cứ như sư tử thế hả?
- Thế tao phải làm gì? Giương mắt ra chớp và mồm đớp đớp ah? Ah mà thỉnh thoảng phải "eo ôi, thế hả anh" ah?. Làm thế khác nào ị vào công nuôi nấng cho ăn học của bố mẹ tao? Tao sống như tao thôi, ếch giả được.
- Thôi, tao hết thuốc với mày rồi.
:)
Kết thúc, mình kết luận tưng tửng và xanh rờn rằng mình chẳng ích kỷ với lạnh lùng gì hết. Mình chỉ có nguyên tắc riêng và khác người ở cách thể hiện.
Hình như bạn xịu mặt vì bạn vẫn khăng khăng giữ ý kiến nhưng lại chẳng nói lại được mình. Mình đành nghĩ ra vài cái linh tinh bông đùa cho đỡ căng thẳng.
Chả nhớ nói gì nữa, chỉ nhớ đại khái là sau khi tuôn ra câu "hai ổng tính yêu nhau chắc? hehehe". Thế là bạn trợn mắt bảo mình: "Nhố nhăng!".
Mình lại thấy chẳng có gì nhố nhăng và lại đi chứng minh rằng mình không hề định kiến với GAY. Và, GAY cũng có quyền được là chính mình, được mưu cầu hạnh phúc. Đấy, đầu óc mình nó có tư tưởng thoáng thế đấy. Điều này càng chứng minh rằng mình không ích kỷ, lạnh lùng và không tình cảm.
Bạn lại khoanh tay trợn mắt: "Nhố nhăng! Nhìn lại mình coi? Lo cho mình đi đã. Vĩ đại ghê ha."
Mình bảo mình thấy rất hài lòng với hiện tại. Không có gì phải phàn nàn. Mọi thứ trong tầm kiểm soát. Đầu óc chẳng nghĩ gì nhiều, không rối rem. Thế cũng là một kiểu hạnh phúc.
Bạn có vẻ đếch thèm nói, nhưng trước khi chấm dứt lại quẳng cho mình câu kết: “Nhố nhăng!”
Con bạn mình xông vào cèm rèm:
- Cái kiểu nói năng của mày là khiến người khác mất hứng lắm cơ đấy.
- Ơ hơ, sứ mệnh của tao là tạo hứng sao mầy?
- Potay! Mày làm ơn giả nai dùm tao. Sao mày cứ như sư tử thế hả?
- Thế tao phải làm gì? Giương mắt ra chớp và mồm đớp đớp ah? Ah mà thỉnh thoảng phải "eo ôi, thế hả anh" ah?. Làm thế khác nào ị vào công nuôi nấng cho ăn học của bố mẹ tao? Tao sống như tao thôi, ếch giả được.
- Thôi, tao hết thuốc với mày rồi.
:)
Thứ Ba, 29 tháng 3, 2011
Thật nực cười!
Tôi trả giá và cuộc sống cho tôi nhiều bài học.
Tôi thất vọng đủ nhiều để chẳng quỵ ngã vì hy vọng hư vô
Vì thế, khi có người kêu quê hương tôi là đầy "rác"
Tôi chỉ bực vì quê tôi đã làm gì mà sao anh dám?
Tôi thoáng sững buồn nhưng cũng chẳng muộn phiền lâu
Bởi anh với tôi chỉ là hai kẻ đi qua nhau
Mối xã giao chỉ cần gật đầu chào là đủ
Suy nghĩ của anh chẳng mấy ý nghĩa đối với tôi
Và quê tôi càng chẳng chấp những gì anh ta nói
Với giọng điệu, miệng lưỡi của mình tôi có thể
Móc tim anh ra,
cào lên vài vết xước,
quẳng nó lại ngực anh,
cười vô cảm như chẳng hề tội lỗi
Nhưng để làm gì?-tôi tự hỏi mình như thế
Hằn thù chồng chất mà tâm mình cũng chẳng được bình an
Rác hay không, chẳng phụ thuộc vào đánh giá của anh
Mà có khi, chính lời anh cho biết anh là cái thứ gì
Tôi biết giá trị của tôi.
Và tôi biết cái mảnh đất sinh ra tôi nó là gì
Và tôi cũng chẳng muốn, chẳng cần anh biết
Khi tôi gay gắt có nghĩa rằng trong tôi còn dành cho anh chút tôn trọng
Khi tôi chẳng nói gì, có nghĩa là anh chẳng là gì cả, số không
Anh-chẳng đáng để tôi tiếp chuyện
Anh-chẳng là gì, chỉ là tiếng ve sầu khiến tôi rác tai đôi chút
Thở sâu, phẩy tay, cười nhạt, bỏ qua
Để rồi tôi...lại yêu tất thảy thật nồng nàn….
Và tôi thấy...chính tôi...biết làm tim mình ấm áp...
--------
Viết trong lúc nóng giận. Viết ra cho đỡ tức để khỏi...làm liều. Bây giờ thì thấy chả có gì phải tức với loại vô văn hóa đó. Đời thật nhiều loại người. Có loại mà ta gặp phải khiến ta có cảm giác như giẫm phải shittt. Chả sao, rửa dép, đi tiếp!
Tôi thất vọng đủ nhiều để chẳng quỵ ngã vì hy vọng hư vô
Vì thế, khi có người kêu quê hương tôi là đầy "rác"
Tôi chỉ bực vì quê tôi đã làm gì mà sao anh dám?
Tôi thoáng sững buồn nhưng cũng chẳng muộn phiền lâu
Bởi anh với tôi chỉ là hai kẻ đi qua nhau
Mối xã giao chỉ cần gật đầu chào là đủ
Suy nghĩ của anh chẳng mấy ý nghĩa đối với tôi
Và quê tôi càng chẳng chấp những gì anh ta nói
Với giọng điệu, miệng lưỡi của mình tôi có thể
Móc tim anh ra,
cào lên vài vết xước,
quẳng nó lại ngực anh,
cười vô cảm như chẳng hề tội lỗi
Nhưng để làm gì?-tôi tự hỏi mình như thế
Hằn thù chồng chất mà tâm mình cũng chẳng được bình an
Rác hay không, chẳng phụ thuộc vào đánh giá của anh
Mà có khi, chính lời anh cho biết anh là cái thứ gì
Tôi biết giá trị của tôi.
Và tôi biết cái mảnh đất sinh ra tôi nó là gì
Và tôi cũng chẳng muốn, chẳng cần anh biết
Khi tôi gay gắt có nghĩa rằng trong tôi còn dành cho anh chút tôn trọng
Khi tôi chẳng nói gì, có nghĩa là anh chẳng là gì cả, số không
Anh-chẳng đáng để tôi tiếp chuyện
Anh-chẳng là gì, chỉ là tiếng ve sầu khiến tôi rác tai đôi chút
Thở sâu, phẩy tay, cười nhạt, bỏ qua
Để rồi tôi...lại yêu tất thảy thật nồng nàn….
Và tôi thấy...chính tôi...biết làm tim mình ấm áp...
--------
Viết trong lúc nóng giận. Viết ra cho đỡ tức để khỏi...làm liều. Bây giờ thì thấy chả có gì phải tức với loại vô văn hóa đó. Đời thật nhiều loại người. Có loại mà ta gặp phải khiến ta có cảm giác như giẫm phải shittt. Chả sao, rửa dép, đi tiếp!
Thứ Tư, 2 tháng 3, 2011
Cấm cấm và Mở mở
Chiều này được hàng xóm vô tình chiêu đãi món nhạc vàng khiến mình điên hết cả đầu. Nhưng biết sao được, đó là quyền tự do của người ta, dù không thích nhưng mình cũng đành ráng mà chịu. Không thể bảo hàng xóm tắt đi nên mọi bực tức trút hết vào Khánh Ly. Ôi, sao mà mình ghét nghe Khánh Ly hát thế không biết. Cái giọng rền rĩ sầu thảm như đưa đám của bả khiến mình rất ức chế. Ngày xưa nhạc vàng đã từng bị cấm, nhưng ở đời, cứ càng cấm đoán thì người ta lại càng có động lực để tìm tới, thiếu gì nhóm túm tụm lại nghe dấm nghe dúi nhạc vàng. Giống như kiểu bố mẹ cấm đôi trẻ yêu đương thì càng làm cho chúng nó xông vào nhau mãnh liệt hơn. Cho nên, tốt nhất là chỉ tưng tửng phân tích phải quấy chứ chẳng nên cấm đoán cái gì mà lợi bất cập hại.
Hôm nay đọc vái title của một bài báo mạng đại ý là, cấm buôn bán vàng miếng nên giá vàng hạ. Chỉ lướt qua thế thôi là đã chẳng muốn đọc nội dung rồi. Nếu biết ông nào viết bài báo đó thì chắc lần sau mình cũng tránh đọc bài của ổng để tiết kiệm thời giờ. Cái việc "cấm blah blah" thì cũng chẳng có gì lạ nhưng cấm thế nào rồi thì cũng dẫn tới hai khả năng, một là...vẫn như xưa, hai là...khác xưa nhưng tình hình tệ[khó kiểm soát] hơn xưa. Quay lại chuyện vàng, nếu cấm buôn bán vàng miếng, mình dám cá là các doanh nghiệp sẽ chuyển vàng miếng thành vàng...không miếng và mua bán với một cái giá mà đôi bên đều ok. Ví dụ, mang một lượng vàng ra, chế nó thành một cái lắc/kiềng vàng và đôi bên vẫn trao đổi mua bán như thường. Ô hô, mua bán lắc/kiềng nha, hổng mua bán vàng miếng, hổng trái quy định! Và như vậy, quy định cấm đoán kia thành một cái gì đó mà người ta sẽ...phẩy tay cười khẩy. Lâu rồi thành nhờn, nhờn rồi thành coi thường rồi thành cái gì nữa chả biết được.
Và, hình như, người ta cũng nhìn thấy bao điều không thể từ việc cấm đoán. Cũng có thể là người ta nhìn thấy bao cái lợi/lời từ việc đừng cấm, cứ mở béng nó ra. Chẳng thế mà trên VNEconomy có hai bài viết lobby cho việc open trong thời gian rất ngắn. Như vầy, chắc sàn vàng sẽ lại hoạt động lại như năm 2009. Mình chỉ băn khoăn việc người ta sẽ kiểm soát đòn bẩy thế nào. Thôi thì cứ chờ xem vậy. Nhưng nghe ngóng kiểu này thì chắc là sẽ mở sàn vàng thật đấy.
Hôm nay đọc vái title của một bài báo mạng đại ý là, cấm buôn bán vàng miếng nên giá vàng hạ. Chỉ lướt qua thế thôi là đã chẳng muốn đọc nội dung rồi. Nếu biết ông nào viết bài báo đó thì chắc lần sau mình cũng tránh đọc bài của ổng để tiết kiệm thời giờ. Cái việc "cấm blah blah" thì cũng chẳng có gì lạ nhưng cấm thế nào rồi thì cũng dẫn tới hai khả năng, một là...vẫn như xưa, hai là...khác xưa nhưng tình hình tệ[khó kiểm soát] hơn xưa. Quay lại chuyện vàng, nếu cấm buôn bán vàng miếng, mình dám cá là các doanh nghiệp sẽ chuyển vàng miếng thành vàng...không miếng và mua bán với một cái giá mà đôi bên đều ok. Ví dụ, mang một lượng vàng ra, chế nó thành một cái lắc/kiềng vàng và đôi bên vẫn trao đổi mua bán như thường. Ô hô, mua bán lắc/kiềng nha, hổng mua bán vàng miếng, hổng trái quy định! Và như vậy, quy định cấm đoán kia thành một cái gì đó mà người ta sẽ...phẩy tay cười khẩy. Lâu rồi thành nhờn, nhờn rồi thành coi thường rồi thành cái gì nữa chả biết được.
Và, hình như, người ta cũng nhìn thấy bao điều không thể từ việc cấm đoán. Cũng có thể là người ta nhìn thấy bao cái lợi/lời từ việc đừng cấm, cứ mở béng nó ra. Chẳng thế mà trên VNEconomy có hai bài viết lobby cho việc open trong thời gian rất ngắn. Như vầy, chắc sàn vàng sẽ lại hoạt động lại như năm 2009. Mình chỉ băn khoăn việc người ta sẽ kiểm soát đòn bẩy thế nào. Thôi thì cứ chờ xem vậy. Nhưng nghe ngóng kiểu này thì chắc là sẽ mở sàn vàng thật đấy.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)